Trong bối cảnh rối ren năm 1946, cha Trương Bửu Diệp không phải là linh mục Công giáo duy nhất bị giết vì sự thù ghét đức tin. Mọi thứ vẫn được trung thành kể lại cho hậu thế, vì nó là một thứ ký ức cộng đồng và sự tôn kính máu của người tử đạo.
Trong lịch sử đạo thánh khắp hoàn vũ, có khi phải qua hàng trăm năm những cuộc tử đạo mới được đem ra ánh sáng. Sự im lặng của Tòa Thánh không có gì khác hơn ngoài việc bảo vệ cho sự thật và bảo vệ cả những giáo hữu còn trong vòng nguy hiểm. Bởi vì nếu có lòng hư vinh rồi nóng vội không hợp thời, khi thông tin còn trong vòng kiềm tỏa thế tục, tự nhiên sẽ sinh ra những kẻ xu thời phụ thế mà sẵn lòng đổi trắng thay đen theo ý muốn người đời. Quá dễ thấy, một cuộc tử đạo vì bị người ta thù ghét đức tin có thể dung dị bị biến thành chiến tích của một cuộc đấu tranh giai cấp sặc mùi tuyên truyền, chỉ qua có vài hàng chữ, vài kẻ làm chứng dối, và vài lập luận đầu tôm.
Riêng tại Việt Nam, từ đầu thời Trịnh Doanh 1740 cho tới cuối thời Tự Đức 1883, có ít nhất 130000 tín hữu đã bị giết, chỉ vì theo đạo Công giáo. Họ bị tàn sát bằng những cực hình thảm khốc, luôn đối diện với hiểm nguy và sự bách hại mọi đường trong cuộc sống. Trong cảnh bách hại đó, đức tin vẫn được giữ và truyền lại tới tận bây giờ. Vậy mà người ta lại dám đầu cơ Lời Chúa, nói là sự uốn éo cho hợp với trào lưu tục hóa là "đơn sơ như bồ câu và khôn ngoan như con rắn". Chẳng lẽ nào những tiền nhân trong đức tin là những kẻ dại hay sao? Và chắc người ta cũng quên, Đức Giê-su cũng đi về Giê-ru-sa-lem để chịu đóng đinh vào thập giá. Thay vì xấu hổ vì sự đớn hèn của mình khi đối diện với sự can trường của tiền nhân, người ta tự hào rằng mình khôn ngoan hơn!?
Triều Nguyễn bị diệt, vua cuối cùng của họ phải đi trốn rồi chết ở ngoại quốc, tông miếu của họ nhiều nơi bị phá hủy, lăng tẩm không tránh khỏi việc bị kẻ trộm mộ đào xới. Tới năm 1988, 105 năm sau thời vua Tự Đức băng, 43 năm sau ngày triều Nguyễn không còn, 117 vị trong số những chứng nhân ngày xưa được Hội Thánh tuyên bố là những bậc hiển thánh, có gì muộn đâu? Và câu chuyện tử đạo của các ngài cũng được trung thành thuật lại truyền qua bao thế hệ.
Trong hình là một linh mục khác cũng đã bị sát hại năm 1946 khi đang ở xứ, một cái là hình cũ và đang được dùng để tưởng nhớ, do hình cũ nhàu nát nên sự phục chế cắt gọt làm cho cơ thể học khuôn mặt không chính xác, một hình là công nghệ AI phục dựng lại để dễ hình dung hơn thần sắc của ngài. Cha cũng bị sát hại vì thế gian có thù ghét thân phận linh mục của ngài. Người ta đem lá dừa và cao su tới chất đầy sân nhà thờ chiều mùng chín tết năm đó, rồi hừng sáng lôi ngài đem ra sau hè nhà thờ chỗ con rạch tính dùng cực hình trảm thủ, nhưng ngài vùng vẫy muốn tử đạo tại nhà thờ. Kẻ gian đã dùng dao găm hạ sát ngài, máu bắn trên đầu và trên mặt hắn, một dấu lạ đã xảy ra, vết máu của cha đã in thành dấu tích không phai tận mấy chục năm sau này. Họ đốt nhà thờ, đốt nhà của ông từ, và quăng xác cha vào trong căn nhà ông từ đang cháy rồi rút đi. Khi bổn đạo tới, thì thấy xác cha đã cháy co quắp trên nền nhà, xương lóng tay rớt ra hết, nhưng trước ngực vẫn trắng tinh và bổn đạo tin rằng vì sáng đó Cha đã rước Mình Thánh Chúa. Về vùng Cái Cá, hỏi câu chuyện này ai cũng biết. Và chắc chắn, câu chuyện này cũng sẽ được lưu truyền qua thêm nhiều thế hệ, câu chuyện về cha Micae Lê Quang Vinh, sinh năm 1917 tại họ Cái Mơn, thụ phong linh mục năm 18/09/1943, qua đời: 11/02/1946 tại họ đạo Cái Cá. Tôi đã viếng mộ cha Diệp hai lần, và mong một ngày nào đó có dịp về viếng mộ cha Vinh để nghe lại câu chuyện về ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét